Lục Lâm Thành nghe thấy câu hỏi của cô, khẽ ngập ngừng do dự trong chốc lát, sau đó nhìn Lương Yên, biểu cảm trên khuôn mặt không thể đoán ra được bất cứ cảm xúc gì trong đó: “Lương Yên, em bị mất trí nhớ.’’
Lương Yên khó hiểu gật đầu: “Đúng vậy.’’
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lục Lâm Thành thở dài: “Tôi không muốn quyết định những chuyện quan trọng như thế này trong lúc em đang bị mất trí nhớ. Còn về bản thỏa thuận ly hôn này” anh nhìn vào tờ giấy trên tay Lương Yên, “Lúc ký tên cũng là lúc em đang ở trong tình trạng mất trí nhớ.’’
“Nếu như thực sự muốn ly hôn, vậy hãy chờ đến khi em khôi phục lại trí nhớ của mình, sau khi cân nhắc thật kỹ, chúng ta sẽ đi làm thủ tục.’’
Lương Yên có thể nhìn ra được trước mắt Lục Lâm Thành không có ý muốn ly hôn với cô, sốt ruột nói: “Dựa vào cái gì mà mất trí thì không thể ly hôn được?’’
Lục Lâm Thành thản nhiên nói: “Tôi sợ sau này chờ đến khi em tìm lại được ký ức sẽ trách tôi thừa dịp em mất trí mà vứt bỏ em.’’
“Vậy nếu như suốt cả cuộc đời này tôi không thể nhớ ra được thì phải làm sao?’’
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-gioi-giai-tri-dang-doi-chung-ta-ly-hon/3268493/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.