Trong vòng ba năm, Diêu Tử Thịnh nhờ vào biểu hiện xuất sắc ở trong tù, liên tiếp lấy công chuộc tội, nên đã được tha tù trước một năm.
Cái ngày cánh cổng nhà tù mở ra, cũng là tiết trời mùa mưa, cũng y hệt như lúc mới vào, ảm đạm xám xịt.
Diêu Tử Thịnh ngửa đầu, mưa bụi lất phất trên mặt, trong không khí là hơi thở quen thuộc của thành phố, gã như một kẻ ngoại lai, lạc lõng trơ trọi ở nơi đây.
Gã tiện tay mua một gói thuốc lá trong cửa hàng, bật mấy lần mà vẫn không lên được lửa, ông chủ không khỏi cười bảo, “Không sao đâu, thỉnh thoảng bật lửa cứ bị như vậy đó, một lần không được thì thử thêm mấy lần nữa, kiểu gì cũng sẽ khá hơn.”
Tay đang cầm thuốc lá của Diêu Tử Thịnh thoáng run nhẹ một cái, gã gật gù, lúc ra ngoài lại thử bật lên mấy cái, nhưng rồi vẫn chẳng ăn thua.
Thành phố này quá rộng lớn, Diêu Tử Thịnh đi lang thang, không biết phải rẽ đường nào. Rất nhiều lần trong đầu gã nảy ra một nơi, lại bị gã cật lực đè xuống, dẫu cho nơi đó có là nỗi nhớ nhung hằng đêm trong suốt ba năm qua của gã, và rồi đều sẽ bị phá nát bởi những cơn ác mộng.
Đèn phẫu thuật bên ngoài phòng mổ, gần như đêm nào gã cũng mơ thấy.
Ròng rã ba năm, Kham Từ chưa từng tới nhìn gã lấy một lần.
Năm đầu tiên, trong nhà giam kín mít, Diêu Tử Thịnh không nghe ngóng nổi dù chỉ là một chút tiếng gió thổi cỏ lay ở bên ngoài. Nhiều lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-dien/1000736/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.