Cơ thể lại bị quăng mạnh trên mặt đất một lần nữa.
Kham Từ co rúm lại đầy khó khăn, hai tay ôm bụng nhằm giảm bớt cơn đau thắt, lục phủ ngũ tạng như đảo lộn ngay khi cả người đập xuống đất, mãi cũng chưa khôi phục được lại như cũ.
Lửa cháy dưới tầng hầm vẫn đang thiêu đốt hừng hực, lan tràn ra khắp đống đổ nát ở phía sau, rọi sáng vào một bên mặt dính đầy máu tươi của Diêu Tử Thịnh.
Thời điểm cảnh sát ập vào, Diêu Tử Thịnh chỉ còn cách một mét so với chỗ Kham Từ đang nằm.
Vô số tia hồng ngoại chiếu lên trên người Diêu Tử Thịnh, đội bắn tỉa cũng đã được sắp xếp ở trên tầng cao, toàn bộ toà nhà bị bao vây chặt chẽ, Diêu Tử Thịnh có chạy đằng trời.
Thế nhưng đối mặt với tình thế này, Diêu Tử Thịnh lại chẳng hề nóng vội, sắc mặt bĩnh tĩnh đến dị thường. Phong thái luôn nắm chắc phần thắng vẫn cứ được giữ vững, không bị sụt giảm một tí nào bất chấp tình cảnh chật vật của bản thân.
Gã lẳng lặng móc súng từ trong lồng ngực ra, chân phải đạp lên đầu Kham Từ, chĩa nòng súng vào Kham Từ, dùng giọng điệu như Thiên Tử đang sai khiến đám chư hầu, bình thản nói, “Trong vòng ba phút, tao cần một chiếc ô tô đổ đầy xăng, toàn bộ cảnh sát lùi lại cách xa tao năm mươi mét, sau khi chắc chắn mình có thể an toàn rời khỏi, tao sẽ thả cảnh sát Kham ra.”
Gã vừa dứt lời, toàn bộ cảnh sát tại hiện trường nhìn về phía cấp trên, vị cấp trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-dien/1000735/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.