Lúc tự tát mặt chính mình, còn chưa cảm nhận được cơn đau thì một bàn tay lớn đã phủ lên.
Dưới sự xoa nắn, cơn đau tan biến sạch sẽ. Dẫu vậy thì trên mặt vẫn còn lằn vết đỏ, chạm tay vào cũng có thể cảm nhận được chỗ bị sưng lên.
Kham Từ quay đầu đi, trong mắt chứa đầy tuyệt vọng, Diêu Tử Thịnh đau lòng nâng mặt y lên, từng chút từng chút hôn khẽ từ dưới lên trên, như đang đối đãi với món đồ trang sức trân quý nhất, yêu thích không rời tay.
Đây là lúc mà Diêu Tử Thịnh tỉnh táo cảm nhận rõ ràng nỗi đau như bị dao cứa vào tim.
Nói đến cũng buồn cười, trước giờ gã vẫn luôn lấy chuyện hành hạ ngược đãi làm vui, sinh mệnh chết trong tay gã nhiều không đếm xuể. Lúc còn nhỏ thì là đám chó mèo, tới khi học y thì là đám chuột bạch, nơi nơi đều là lạc thú tra tấn đến chết.
Cho tới hiện giờ, đám động vật kia đã không còn có thể tiếp tục phát huy tác dụng tạo niềm vui cho gã nữa, gã mới chuyển mục tiêu sang con người.
Biểu cảm và những tiếng gào thét đến chết chết đi sống lại của đám người kia, hoàn toàn khiến cho hứng chí của gã nảy nở, huyết dịch sôi trào.
Nhưng giờ đây, gã thế mà lại xuất hiện cảm giác đau lòng trước nay chưa từng có…
Toàn bộ tế bào trong cơ thể gã đang kêu gào, gầm thét lên, tất cả đều là vì người ở trước mắt.
Gã không thể lại mất đi Kham Từ thêm lần nữa.
“A Từ…” Diêu Tử Thịnh hôn lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-dien/1000732/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.