Trong lúc Hoàng Bân chờ Phương Bình mở miệng nói chuyện, Phương Bình bỗng nhiên cười nói: "Trên người chú chắc còn có thứ tốt hơn chứ? Có giá trị hơn những lọ thuốc này phải không?
Chậc chậc, một võ giả cấp hai, bên người hẳn sẽ mang theo vật phẩm có giá trị chục triệu.
Võ giả thật đúng là có tiền!"
Khoé miệng Hoàng Bân giật giật, đến lúc này rồi mà mày còn có tâm tư quan tâm đến tiền bạc?
Lời tao vừa mới nói, thằng nhãi mày có nghe không vậy hả!?
Hoàng Bân rất muốn chạy thoát nhưng lại không chịu thừa nhận trên người mình còn có thứ tốt hơn.
Đáp lại câu hỏi của Phương Bình, Hoàng Bân đương nhiên phủ nhận.
Phương Bình cũng không thèm để ý, cầm lưỡi lê nhẹ nhàng gõ gõ xuống sàn nhà, suy nghĩ một chút, lại hỏi: "Nhìn có vẻ như chú phạm tội cũng không nhẹ đây, mạng người trên tay chú không ít chứ hả?"
Hoàng Bân không đáp.
Chuyện như vậy một khi trả lời không được, có thể sẽ trở thành một biến cố lớn.
Thấy hắn không trả lời câu hỏi này, Phương Bình cũng không truy hỏi nữa, trong lòng đã có phán đoán riêng của mình.
Lúc này, cậu cũng không quá hứng thú với điều này.
Trầm ngâm trong chốc lát, Phương Bình cuối cùng cũng hỏi câu hỏi mà cậu cảm thấy hứng thú muốn tìm hiểu nhất.
"Tôi lại hỏi chú một chuyện, nếu chú trả lời khiến tôi hài lòng, thì có thể tôi sẽ suy nghĩ về những lời chú vừa nói trước đó."
Hoàng Bân cẩn thận nói: "Mày hỏi đi!"
"Võ giả là gì?"
Câu hỏi này rất ngây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-cau-cao-vo/1375421/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.