Sa trướng bên trong chỉ nghe tiếng ồ ồ thở dốc kịch liệt. Bắc Đường Diệu Nhật đỡ lấy vòng eo tinh tế đầy đặn, va chạm từng đợt từng đợt như để chứng minh nhiệt huyết của mình.
“Ách… A ── nhanh lên… Nhanh hơn chút…” Bắc Đường Diệu Huy như cảm thấy chưa đủ, miệng phát ra thanh âm hưởng thụ, thỉnh thoảng lại bám chặt lấy tay Bắc Đường Diệu Nhật, thúc giục y càng thêm xâm nhập chính mình.
Một vết máu men theo bắp đùi tuyết trắng của hắn chậm rãi chảy xuống, gần như không thể nhận ra.
Bắc Đường Diệu Nhật biết hắn muốn cái gì, càng thêm thô bạo dùng sức.
Tiếng rên rỉ của Bắc Đường Diệu Huy càng thêm vỡ vụn. Hắn ngẩng cổ, sợi tóc hỗn độn không ngừng rơi xuống, cả người không ngừng lắc lư lay động.
Dưới loại kịch liệt hoan ái này, phân thân Bắc Đường Diệu Huy cuối cùng cũng chậm rãi hưng phấn. Bắc Đường Diệu Nhật dùng một bàn tay an ủi hắn, làm cho vẻ mặt hắn càng thêm mê ly…
Giờ dần (~ 3g sáng),ngoài trướng truyền đến tiếng gõ mõ canh tuần doanh.
Bắc Đường Diệu Huy biếng nhác nằm trong lồng ngực Bắc Đường Diệu Nhật, ngón tay tuyết trắng nhẹ nhàng vẽ loạn trên người y.
Bắc Đường Diệu Nhật nằm nghiêng một bên, hai mắt khẽ nhắm, tựa hồ đã muốn ngủ. Ai dám quấy rầy y khi đang ngủ chứ? Đến khi tay Bắc Đường Diệu Huy dần không an phận lần xuống phía dưới, Bắc Đường Diệu Nhật bất đắc dĩ bắt được tay hắn.”Ngươi đang làm gì vậy?”
“Không làm gì cả.” Bắc Đường Diệu Huy cười khẽ, máy mắt mấy cái, lông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toa-tinh-khien/201390/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.