Hà Diệp khóc không phải vì cảm động mà là vì đau lòng thay cho Lục Tân.
Lúc ấy cô cũng biết rằng Lục Tân rất thích mình, anh vui vẻ làm nhiều chuyện cùng cô như vậy, khi cô nói lời chia tay, một học sinh xuất sắc vừa lạnh lùng lại vừa tự tin như vậy, lại liên tục gửi mấy tin nhắn cho cô “Đừng làm vậy”.
Hà Diệp cũng đã đoán được rằng chắc anh sẽ cảm thấy khó chịu một thời gian nhưng từ trước đến nay cô chưa từng nghĩ rằng, Lục Tân vẫn sẽ tiếp tục thích cô trong suốt sáu năm.
Khi cô đã hoàn toàn gác lại mối tình đầu trong kỳ nghỉ hè kia để tập trung tâm trí vào việc học tập thì Lục Tân lén lút đến trường học tìm cô.
Lúc cô vừa nói chuyện và cười đùa cùng với bạn cùng phòng vừa đi trên sân trường, có thể Lục Tân đang đứng trong một góc xa lạ nào đó trên sân trường, đoán xem rốt cuộc cô đang ở đâu.
Những người không liên quan cũng sẽ bị sự cố chấp của Lục Tân làm cảm động, huống hồ Hà Diệp vốn đã vô cùng thích anh.
“Đáng lẽ anh nên nói cho em biết, nếu anh nói, có thể em sẽ quay lại với anh sớm hơn.”
Hà Diệp được Lục Tân ôm lên giường, cô vẫn còn đang khóc, không hiểu vì sao anh lại ngốc như vậy.
Lục Tân cầm khăn mặt lau nước mắt cho cô: “Anh không muốn em chỉ vì mềm lòng nên mới quay lại với anh, càng không muốn em nghĩ rằng anh là tên biến thái có vấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/3369424/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.