Ăn xong bữa “sáng” đã là mười giờ trưa rồi.
Lục Tân cầm bát đũa đi vào phòng bếp.
Còn Hà Diệp thì quay lại phòng ngủ, súc miệng qua loa sau đó rồi đi tới trước bình sen đặt bên cửa sổ sát đất.
Sàn nhà rất sạch nên Hà Diệp ngồi bệt xuống đất để dễ dàng thưởng thức lá sen.
Bởi vì tên cô nên Hà Diệp rất thích hoa sen nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới việc muốn trồng chúng cả, vừa cần nước vừa cần bùn, muốn dưỡng tốt thì cần mất nhiều công sức.
Có người gõ cửa.
Hà Diệp nghiêng đầu, nhìn thấy Lục Tân nên bèn quay đầu lại, tiếp tục ngắm những chiếc lá nhỏ tròn trịa, xanh biếc kia.
Lục Tân đi tới, ngồi xuống cạnh cô, ôm bạn gái vào trong lòng.
Hà Diệp đưa lưng về phía anh, tư thế này khiến cô cảm thấy có chút mất tự nhiên.
Lục Tân: “Chỉ ôm một cái thôi, em đừng nghĩ nhiều.”
Hà Diệp tạm thời tin anh, chỉ vào trong bình nói: “Khi nào thì nó nở?”
Lục Tân: “Chắc là cuối tháng sáu? Có lẽ đến sinh nhật em thì nó cũng nở rồi.”
Hà Diệp: “Nó có màu gì thế?”
Lục Tân: “Màu trắng.”
Hà Diệp còn đang tưởng tượng tới dáng vẻ của đóa hoa thì vành tai đột nhiên bị môi bạn trai cọ xát, sau đó anh nhẹ nhàng bổ sung: “Như em vậy.”
Chắc chắn anh đã nghĩ gì đó không đứng đắn trước khi nói như vậy. Gần như khi anh vừa nói ra câu đó, trên người anh ngay lập tức có những biểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/3364099/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.