Gần đây Hà Diệp thường xuyên ôm cổ Lục Tân.
Hình như anh cực kỳ thích hành động này. Hà Diệp cũng nhớ lại mấy lời sặc mùi lên án mà anh nói trong lần đầu tiên bảo cô ôm cổ mình nên cũng bằng lòng phối hợp với anh.
Hồi trước lúc ôm nhau, cánh tay cô thường sẽ đặt lên áo khoác anh.
Thế nhưng tối nay thì không giống vậy. Anh đã cởi chiếc áo trong bộ đồ ngủ kiểu nam dành cho người già kia xuống rồi, thành ra cánh tay Hà Diệp hoàn toàn dán sát vào chỗ vai gáy anh.
Lục Tân còn bảo cô ôm lấy, không được thả lỏng ra nữa chứ.
Anh vừa mới tắm xong nên thân nhiệt cao hơn bình thường một chút.
Hà Diệp nhón chân kề sát vào tường, hai mắt nhắm lại, miệng hơi hé ra.
Lục Tân ôm chặt cô, cũng nhắm mắt cúi đầu hôn xuống.
Tất cả mọi âm thanh vang lên trong bóng tối đều sẽ bị phóng đại. Càng xấu hổ thì lại càng có vẻ đặc biệt. Cảm giác này không xảy ra với người khác mà chỉ phát sinh giữa hai người bọn họ thôi.
Cánh tay Hà Diệp bị mỏi trước. Khoảng cách hai mươi centimet chiều cao làm cô cứ như đã phải giơ tay lên vận động trong một thời gian dài vậy.
Trong lúc choáng váng, cô vô thức muốn túm lấy quần áo bên hông anh. Mà chờ đến khi hai tay chạm phải bắp thịt xa lạ, cô mới bị độ nóng ở đó làm cho muốn rũ xuống.
Lục Tân đè một tay cô lại, bắt nó áp sát vào bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/3364093/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.