Thật ra thì chuyện ở khách sạn năm đó Hà Diệp đã cho qua từ lâu rồi.
Bởi vì năm đó bản thân cô hiểu bản chất của Lục Tân cũng không xấu.
Anh nghiêm túc thích cô, vừa cho cô rất nhiều trợ giúp trong thời gian chuẩn bị thi cử vừa không hề để lộ ra dấu vết rõ ràng gì làm cô bị mất tập trung.
Anh có thể chen chúc trên xe buýt cùng cô với tâm trạng vui sướng trong tiết trời nắng gần bốn mươi độ, cũng có thể kiên nhẫn ngồi chờ thêm hai tiếng đồng hồ lúc dạy kèm cho cô ở nhà.
Anh có thể ban ngày nghiêm túc đến công ty thực tập, đến tối lại tiếp tục dạy kèm cô học lập trình, cũng có thể cố ý chạy đến cửa Đông đón cô về nhà trong đêm mưa tầm tã.
Đó đều là cách mà anh thích cô. Hôn môi, thậm chí là không kịp chờ đợi muốn tiến thêm đến một bước thân mật nhất cũng là cách anh thích cô.
Nếu không có những tấm lòng chân thành giản dị đó thì anh mới đúng là một tên cặn bã háo sắc giỏi tính toán.
Vì có những thứ đó nên anh chỉ là một anh bạn trai mười tám tuổi quá vội vàng mà thôi.
Sau khi gặp lại, Lục Tân cũng đã từng nói mấy câu nghe vừa nghiêm túc vừa đùa giỡn kiểu như "không dám nhớ lại nữa".
Nhưng mãi tới tận hôm nay, đến lúc này Hà Diệp mới hiểu được Lục Tân vẫn luôn giữ những chuyện đó trong lòng.
Cho nên anh mới cố ý hẹn Châu Hướng Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/3364044/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.