Sáu giờ chiều tối, Lục Tân xách hộp cơm tới siêu thị.
Trước quầy thu ngân có ba bốn người đang xếp hàng, ngoài ra vẫn còn vài khách hàng nữa vẫn đang chọn đồ ở trên giá trưng bày.
Nếu như không phải do Lục Tân vòng đến phía sau Hà Diệp vậy thì người đang bận rộn thanh toán cho khách hàng là Hà Diệp cũng không phát hiện ra nổi vị bạn học này của mình.
"Cậu, đặt ở đây trước đi, lát nữa tôi ăn."
Bây giờ Hà Diệp thật sự không rảnh.
Thoáng đưa mắt trông thấy Lục Tân đặt hộp cơm trên mặt bàn bên cạnh, Hà Diệp liền tiếp tục chuyên tâm làm việc.
Ngay sau khi cô tiễn liền một mạch hai vị khách đi khỏi, Lục Tân đột nhiên giành lấy chiếc máy quét hàng trong tay cô, nói ở phía sau tai cô: "Để tôi làm cho, cậu ăn mì trước đi, để lâu sẽ bị nở."
Hà Diệp khó mà tin được quay đầu lại.
Lục Tân thuận thế kéo cô về phía sau, chiếm lấy vị trí của cô ban nãy, vừa nhận lấy số hàng hóa mà vị khách tiếp theo đưa cho để thanh toán vừa giải thích với cô: "Vừa nãy nhìn cậu thao tác, tôi đã học được rồi."
Không đợi Hà Diệp trả lời, Lục Tân cúi đầu quét mã trên hàng hóa, từ vẻ mặt thản nhiên đến động tác điêu luyện của anh, thế mà không ngờ lại chẳng mảy may nhìn ra rằng thật ra anh chỉ là một người mới.
Hà Diệp ngơ ngơ ngác ngác, cho đến khi Lục Tân dùng cẳng chân đẩy chiếc ghế tới bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/2887416/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.