Hà Dũng mang mấy phần kẹo hỷ được dùng hộp nhỏ để gói lại từ đám cưới về cho con gái mình, đều là do cô dâu chú rể chuẩn bị dư ra, phần còn lại chia cho họ hàng nhà mình.
Ngày hôm sau đi học, Hà Diệp chia cho bạn tốt của mình là Chu Tình, và bạn cùng bàn là Ngô Viên Viên mỗi người một hộp.
"Tớ thích ăn vị sô cô la."
"Tớ thích ăn kẹo ngậm cứng."
Giờ giải lao, hai cô gái vây quanh Hà Diệp, vừa ăn kẹo vừa nói chuyện.
Cách một hàng ghế, Châu Hướng Minh âm thầm ghen tị, thì thầm với Lục Tân: "Dựa vào đâu mà hai cậu ấy có, còn hai chúng ta thì không?"
Lục Tân: "Cậu có thể đi đòi."
Châu Hướng Minh: "Tặng mới gọi là tâm ý, đi đòi thì còn ra thể thống gì nữa?"
Bởi vì chuyện kẹo hỷ nên buổi tối ba người cùng nhau đạp xe về nhà, Châu Hướng Minh không thèm nói chuyện nữa, chỉ không ngừng dùng ánh mắt liếc trộm Hà Diệp.
Đương nhiên cậu ta không để bụng mấy viên kẹo, nhưng cậu ta quan tâm chuyện Hà Diệp có coi cậu ta và Lục Tân là bạn hay không.
Mặc dù là Lục Tân thích Hà Diệp, nhưng suốt khoảng thời gian này Châu Hướng Minh cũng bỏ ra rất nhiều công sức, đồng thời cũng là thật lòng coi Hà Diệp như người của mình rồi.
Đúng là càng nghĩ càng cảm thấy tổn thương.
Châu Hướng Minh khoa trương thở dài đánh thượt một hơi.
Hà Diệp đạp xe ở phía trước, nghi hoặc quay đầu lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/2887413/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.