Sau khi đưa Hà Diệp về xong, Lục Tân không về nhà.
Hôm nay bố mẹ anh đều được nghỉ, có lẽ giờ này đều đang ngồi ở phòng khách xem TV, Lục Tân không nghĩ rằng bản thân mình có thể thành công che giấu được cảm xúc trên khuôn mặt.
Anh đạp xe, tùy tiện đi vòng vòng trong tiểu khu, cuối cùng ngồi xuống một chiếc ghế dài.
Từ vị trí này, Lục Tân có thể nhìn thấy tòa nhà số bảy từ xa, có thể nhìn thấy cửa sổ của nhà cô.
Lục Tân cứ như vậy ngẩn ngơ ngồi nhìn.
Trước khi sắp xếp kế hoạch kia, toàn bộ những thứ anh nghĩ là muốn có được cô, muốn cùng cô có một tình yêu thân mặt gắn bó không có khoảng cách, muốn Hà Diệp ôm lấy bờ vai của anh mềm mại gọi tên anh, cô chắc chắn sẽ khóc, anh sẽ vừa hôn vừa dỗ dành cô, đợi đến khi cô khắc phục được sự ngượng ngùng và không thoải mái, anh sẽ lại khiến cho cô cảm nhận được rốt cuộc anh thích cô đến nhường nào.
Cảnh đêm ở sông Hoàng Phố anh đã được ngắm từ lâu rồi, nhưng Lục Tân muốn cùng Hà Diệp ngắm một lần, giống như việc cùng cô đi dạo trong khuôn viên trường Giao Đại, anh cùng cô ngắm nghía quanh trường một lượt, như vậy sau này cho dù cô đi trong sân trường một mình, ánh mắt lướt qua nơi mà hai người đã từng dừng chân, có lẽ cô cũng sẽ bất giác cảm thấy nhớ người bạn trai là anh đúng không?
Không thể nào tránh được việc yêu xa, chỉ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/2887359/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.