Sau khi bắt và thẩm vấn Trần Kim Hỷ, tình tiết vụ án đã vô cùng rõ ràng, Sử Mân Trạch chính là chủ mưu. Mặc dù vẫn còn không ít điểm nghi vấn nhưng cũng chỉ còn cách sự thật một bước chân mà thôi.
Nói chuyện điện thoại với Tuyết Tình xong tôi lập tức gọi cho tổ trưởng yêu cầu bố trí đội cảnh sát vũ trang đến chi viện. Dù sao Sử Mân Trạch cũng là một ác ma có thể tay không xé rời chân tay người khác, Trăn Trăn cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn, còn tôi có mặt thì cũng chỉ giúp hắn thêm cơ hội thoát thân mà thôi. Tổ trưởng cũng không cằn nhằn gì, lập tức liên hệ với phía cảnh sát vũ trang, không lâu sau đã có bốn người với đầy đủ vũ khí trang bị đến chỗ chúng tôi, hơn nữa phụ trách còn là người quen của tôi, đó là Phó Bân.
"Ồ, không ngờ lại là em, lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau!" Phó Bân vừa xuống xe liền giang hai tay tiến đến. Tôi vừa cười vừa bước lên chuẩn bị ôm chầm lấy cậu ta, ai ngờ Trăn Trăn ở bên cạnh trong nháy mắt đã xông vào ôm cậu ta trước, phấn khởi nói: "Anh Bân, chúng mình đã lâu lắm không gặp rồi." Sau đó họ chuyện trò rôm rả để tôi ngượng ngùng ở bên cạnh. Cái cô Trăn Trăn này bình thường rõ là bảo thủ mà tại sao hôm nay lại nhiệt tình thế nhỉ?
Phó Bân nói chuyện với Trăn Trăn một lúc rồi cuối cùng cũng nhận ra sự có mặt của tôi, bấy giờ mới lên tiếng chào: "Ồ, cậu Mộ, hóa ra cậu cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-chuyen-an-va-nhung-vu-an-bi-hiem/3207998/chuong-48.html