Bên ngoài nắng gắt, chói chang, bên trong xe thoải mái thấm lạnh, Úc Dương mặt lại trắng bệch, mồ hôi lạnh đầy trán.
Úc Chính Huy đỗ xe, quay đầu nhìn về phía con trai, đau lòng vỗ vỗ tay Úc Dương, nói: “Đừng sợ, không có việc gì. Bố đi xuống nhìn xem, mọi người ở trên xe ngồi, đừng đi xuống.”
Trái tim Úc Dương như muốn nhảy hẳn ra khỏi cổ họng, không ngừng cảm thấy sợ, theo lẽ thường cầm được cổ tay Úc Chính Huy, nói: “Bố, con không sao hết, con đi xuống với bố.”
Úc Chính Huy vỗ bả vai Úc Dương nói: “Được, đứng sau bố.”
Úc Dương đẩy cửa ra, một làn khí nóng nực ùa tới, suýt chút nữa đẩy cậu vào lại trong xe.
Ánh nắng mặt trời chói chang, cách đó không xa, phía trước cửa tòa nhà, một nam một nữ đang cãi nhau kịch liệt, phía sau còn có người phụ nữ ôm đứa bé tầm bảy, tám tuổi, đứa bé khóc lóc gọi bố.
Ngày mùa hè nóng bức, có vài người ngồi ở cửa hàng xung quanh hóng chuyện, vây xem so với cãi nhau còn náo nhiệt hơn.
Úc Dương híp mắt nhìn thoáng qua, quay đầu nhìn về phía xa, Trình Dã cách xe khoảng hai bước, không đụng vào người nào.
Nhưng tư thế của cậu ấy làm Úc Dương để ý. Mỗi lần nhìn thấy Trình Dã, cậu ta đều đứng thẳng, giống cây tre, thẳng tắp.
Nhưng mà lần này, Trình Dã đứng cúi người xuống, tay phải ấn phía ngực mình, bất động.
Úc Dương bước nhanh đi qua, nắm lấy cánh tay lạnh toát của Trình Dã, nhẹ giọng hỏi: “Cậu làm sao vậy? Tôi đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tren-mang-cua-giao-ba-lat-xe-roi/505173/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.