Sáng hôm sau, Úc Dương bị tiếng ồn ào bên ngoài biệt thự đánh thức, mơ mơ màng màng dụi mắt tiến đến cửa sổ, ngó ra phía ngoài xem.
Thì ra là bố đã về nhà rồi.
Xem bộ dạng tươi cười kia của bố, vậy thì hẳn là dự án đã thương lượng thành công. Một dự án lớn kéo dài gần một năm, bố đã đặt rất nhiều tâm huyết cho dự án này. Chẳng trách hôm nay lại muốn ra ngoài ăn.
Úc Dương vệ sinh cá nhân, từ xa đã nghe thấy giọng của Giai Giai.
"Anh, anh."
Miệng Úc Dương ngậm bàn chải đánh răng, đi ra ngoài, người tựa vào thành cửa, hỏi: "Làm sao vậy?"
Úc Giai Giai giơ lên trong tay một hộp gỗ quơ quơ, hỏi: "Anh đoán xem đây là cái gì?"
Hộp gỗ màu nâu sẫm, mặt trên khắc hoa văn cổ xưa dày chi chít, còn nặng, nhìn cái hộp này quả thật là rất không phù hợp với Úc Dương.
Trực giác Úc Dương nói cho cậu, vật này nhất định không phải đồ cậu muốn.
"Quà của bố?" Úc Dương thận trọng hỏi.
"Đúng vậy đúng vậy." Úc Giai Giai đưa hộp gỗ qua, "Anh mau mở ra."
"Em xem qua chưa?" Úc Dương vẫn ngậm bàn chải đánh răng, nhận lấy hộp gỗ, so với tưởng tượng nặng hơn một ít.
Úc Giai Giai lắc lắc đầu, nói: "Không có. Đây là quà của anh, muốn anh là người đầu tiên nhìn thấy, tự mình mở ra mới thích chứ."
"Anh mau mở ra, em không chờ nổi, em muốn nhìn." Úc Giai Giai xoa hai lòng bàn tay vào nhau, chờ mong nói, "Bố nói là bố tìm người chế tác riêng cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tren-mang-cua-giao-ba-lat-xe-roi/505172/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.