Thời khắc của sự thật, cái gì nên tới cũng sẽ tới.
Tổng vệ sinh vào buổi chiều, mọi người đều chuyên tâm dọn sạch chỗ xung quanh mình. Chỗ của Úc Dương được người hâm mộ cuồng nhiệt Trần Phi đảm nhận, còn cậu ta dựa vào giá sách phía sau, miệng ngậm kẹo, vẻ mặt hậm hà hậm hực.
Thân là người trông khỏe nhất lớp, La Địch đảm nhận công tác lau quạt trần, sau khi giặt giẻ lau từ trong toilet đi ra, ngay lập tức đập vào mắt là Úc Dương với vẻ mặt trầm tư suy nghĩ.
"Úc Dương... cái này, anh giai, đổi sang phong cách sad boy à?" La Địch ngập ngừng hỏi.
Úc Dương thẳng người, nghiêm túc nói: "Không phải, tôi đang mải nghĩ về bài diễn thuyết."
La Địch ngạc nhiên hỏi: "Có chỗ nào khai mạc giải đấu ván trượt mà cần đọc diễn văn à?"
Úc Dương liếc mắt nhìn hắn: "Chỉ biết chơi. Anh đây đang suy nghĩ cho bài phát biểu tranh cử."
"??" La Địch trợn trừng đôi mắt đen nhánh, "Nói lại coi?"
Úc Dương đẩy La Địch: "Đừng dựa gần vậy, nóng. Là thật đó, cậu mau đi lau quạt đi, nhớ bầu cho anh cậu một phiếu."
Thẳng tới khi La Địch thất thần lau xong sáu cái quạt trần, mới nhớ tới, hắn quên hỏi Úc Dương rốt cuộc muốn tranh cử chức gì mất rồi.
La Địch đi rồi, Úc Dương vì không muốn làm ảnh hưởng các bạn quét tước vệ sinh, chủ động đi ra bên ngoài hành lang.
Tô Nguyên từ phía xa cầm cây lau nhà đi tới gần, dừng lại trước mặt Úc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tren-mang-cua-giao-ba-lat-xe-roi/3326088/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.