Hai người học thì không chung trường, cơ hội chạm mặt nhỏ bé như vậy, nhưng lại va phải nhau!
Va phải nhau rồi thì cũng thôi đi, sau khi va phải nhau rồi, gọi điện cho người nhà nói chuyện về bạn gái mà cũng bị người ta nghe thấy, cái kiểu bắt quả tang này vậy mà cũng gặp phải!
Chẳng lẽ là mẹ nó chứ đúng là giống La Địch nói, tam sinh tam thế không giải được nghiệt duyên?!
Úc Dương tự nghĩ thầm, cậu dứt khoát phải lôi kéo Trình Dã cùng đi mua vé số.
Cậu với Trình Dã mà cùng nhau xuất hiện làm cái gì đó, thì nhất định khả năng thành công là rất cao, đơn cử đi, là cái việc mất mặt này!
Đầu óc Úc Dương hỗn loạn, một giây trôi qua là một giây não cậu nghĩ tới đủ thứ linh ta linh tinh.
Trình Dã nhìn cậu vài lần, phát hiện bộ dạng Úc Dương lúc này vẫn chưa hề hoàn hồn lại, cậu nắm chặt tay để ngang miệng khụ một tiếng, ý bảo Úc Dương hoàn hồn.
Trong lúc ấy, cũng đi tới vị trí ngồi của mình luôn, đặt trà sữa tới chỗ bên cạnh mâm đồ ăn của Úc Dương.
Bản năng Úc Dương nhìn theo động tác của Trình Dã, xoay người, nhìn đến ly trà sữa vẫn còn lạnh kia, hoảng hốt một chút.
Đây là trà sữa dâu tây cậu thích nhất, lần trước cậu mời người ta cũng là mời trà sữa này.
Úc Dương nhịn không được liếm liếm môi, chần chờ hỏi: "Cho tôi?"
Trình Dã nhìn từng động tác nhỏ nhất của Úc Dương, ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tren-mang-cua-giao-ba-lat-xe-roi/3326087/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.