Kiến Vũ tỉnh lại, đờ người vài giây mới nhớ ra mình đang ở đâu. Nhắm mắt bóp bóp trán, gần đây bận quá, cậu lại mắc phải bệnh huyết áp thấp, sáng sớm lúc mới thức dậy luôn mơ màng một lát. Tỉnh táo hơn, nghiêng nghiêng đầu, ánh mắt bắt gặp hình ảnh Vương Thanh nằm dài bên cạnh ngủ say. Kiến Vũ chợt nổi hứng thú, nghiêng người chống tay ngồi dậy, trước đây cậu chưa từng quan sát kĩ hình dáng anh lúc ngủ. Mấy lọn tóc đen nhánh rơi xuống trán, lông mày đen đặc, cái mũi rất thẳng và cao – có thể do anh là con lai, lông mi cong cong tạo thành hai cái bóng hình quạt, râu mọc xanh nhàn nhạt trên cằm. Kiến Vũ vươn tay sờ sờ cằm mình, cậu thuộc dạng thể mao nhạt, 4, 5 ngày cũng chẳng cần cạo râu.
Kiến Vũ đang nghĩ ngợi, Vương Thanh đã mở mắt, con ngươi màu lam in hình bóng mơ hồ của Kiến Vũ, "Chào buổi sáng, đang nghĩ gì thế?"
"Không có gì." Kiến Vũ cười cười cúi đầu hôn lên khóe miệng anh, "Tỉnh rồi thì rời giường đi, em đi làm điểm tâm." Nói xong, cậu xốc chăn định dậy.
Chưa kịp ngồi hẳn dậy, Vương Thanh đã nắm thắt lưng cậu ấn về giường.
"Không nghịch nữa," Kiến Vũ đẩy anh ra, "Dậy mau nào, ăn xong em còn phải đến nhà hàng xem thế nào."
Vương Thanh không chịu buông cậu ra ngay mà cầm hai tay cậu ấn lên trên đỉnh đầu, cúi xuống cắn cắn cổ cậu, "Còn sớm mà."
Nói xong, không đợi Kiến Vũ kịp phản ứng, anh nhanh chóng nhấc một chân cậu vắt lên thắt lưng, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tim-den/1319889/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.