Vương Chính ở lại Trung Quốc hai tuần rồi quay lại Mĩ. Tuy không nhiều thời gian nhưng hai tuần này đủ để ông nắm rõ sách lược kinh doanh của Time hiện nay, đưa ra ý kiến của ông trong vài vấn đề. Đối với những kiến nghị này, Vương Thanh khiêm tốn tiếp thu, đồng thời cũng phân tích một vài vấn đề trong đó, nếu cảm thấy thích hợp với sự phát triển tiếp theo của tập đoàn sẽ bổ sung vào kế hoạch quý tới. Dù sao Vương Chính cũng là người lăn lộn thương giới cả đời, lượng muối ăn còn nhiều hơn lượng cơm anh từng ăn, cách nhìn vấn đề cũng có bất đồng lớn với Vương Thanh, Time có ngày hôm nay, công lao của ông tuyệt đối không thể coi thường. Đêm trước khi về nước, hai ông cháu cùng ngồi nói chuyện thật lâu, nội dung bao gồm cả kế hoạch phát triển vài năm tới của Time quốc tế cùng hiện trạng kinh doanh của công ti con ở Mỹ. Kết thúc đề tài chính, không tránh khỏi nhắc tới Kiến Vũ.
"Thanh, nếu con thật tâm thích cậu bé kia, ông không phản đối. Dù sao ông cũng không muốn thấy con trở thành một Tyson thứ hai, năm ấy vì gia tộc mà chia tay với người yêu, đến lúc tuổi già, bên cạnh chỉ còn ông lão không thú vị là ta trừng mắt nhìn nhau qua ngày. Nhưng dù sao con cũng là đứa cháu duy nhất của ta, nếu có thể, ta mong con lưu lại cho nhà họ Vương ta một người thừa kế."
Nghe Vương Chính nói, Vương Thanh cười tủm tỉm gợi ý, "Ông nội, con rất mừng khi ông hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tim-den/1319882/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.