OS. thiệt tình nhìn hai bạn vờn qua lại tui mệt lắm, giờ thì hay rồi, tiến lên đi lão Vuông ^^
-------
Vương lão gia kéo hành lí ra khỏi sân bay quốc tế Bắc Kinh, tuy mặc một bộ casual trông tựa như một du khách ngoại quốc nhưng ông ngang dọc thương trường gần nửa thế kỉ, tuy hiện tại đã giao quyền điều hành tập đoàn cho Vương Thanh nhưng trên người ông vẫn mang cảm giác tự tin của người đứng trên và khí thế sắc bén. Cho dù đã ngoài 70, đầu đầy tóc bạc nhưng vẫn mạnh mẽ như trước, trông ông trẻ hơn tuổi thật nhiều.
Sheena đứng ở cửa sân bay chờ ông, thấy Vương Lão gia đi tới, vội vã bước lại, cúi người thi lễ, "Xin chào Vương tổng! Hoan nghênh ngài tới Trung Quốc!" Sheena vừa nói vừa nhận lấy hành lí trong tay Vương Chính, không nặng lắm, chắc ông chỉ mang theo một ít quần áo và đồ dùng cá nhân.
Gương mặt đang nghiêm túc của Vương Chính rốt cuộc lộ ra nụ cười khi nhìn thấy Sheena, ông tháo kính râm xuống, đôi mắt màu lam giống Vương Thanh thêm một nét ấm áp, "Sheena, cô bé của ta, hôm nay ta đã không còn là tổng tài của Time nữa rồi, chỉ là một ông lão vô công rỗi nghề thôi, lẽ nào cháu không định cho ông già đáng thương này một cái ôm ấm áp sao?"
Sheena bất đắc dĩ muốn khinh bỉ mà lườm trời xanh một cái, tuy biết hành vi này bất nhã nhưng mỗi lần gặp Vương lão gia tử cô đều muốn làm thế. Đây là người đã đưa Time từ một xí nghiệp bình thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tim-den/1319881/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.