Cô tin vào duyên phận giữa cô và anh. Nhưng trong lònglo sợ bất an, cô suy nghĩ rằng: không phải duyên phận nào trước sau cũng đều tốt đẹp.
Tôi ở Bắc Kinh 5 ngày, nỗi nhớ nhà canh cánh không cách nào điềuchỉnh, thường lãng phí thời gian và sức lực, loanh qua loanh quanh, khómà nhanh chóng kết thúc công việc được. Vì vậy về sau để trung gian haibên đạt được thỏa thuận, tôi bắt đầu làm công việc một bên của mình.
Lâm Khải Chính thường xuyên gọi điện, tuy vẫn ngắn gọn như trước, sựbận rộn của anh không phải điều tôi có thể tưởng tượng. Còn tôi, chưabao giờ chủ động gọi cho anh, có lẽ là thiếu tự tin, sợ sẽ làm anh cảmthấy mất tự nhiên trong hoàn cảnh không thích hợp.
Chiều hôm trước khi đi, mưa rất to, tôi ngồi xe công ty tới tòa án để tham gia đối chất. Xe đi tới nửa đường, đột nhiên một chiếc xe lao ratừ trong ngõ, tài xế căng thẳng phanh xe, may mà không đâm. Anh tài xếhạ kính xuống, dùng giọng Bắc Kinh chửi ầm lên với người kia.
Cổ tay tôi do dùng lực chống lên ghế trước nên bị đau, trong phútchốc nhớ lại tối hôm mưa to đó, từng ngồi trên xe Lâm Khải Chính, gặpphải trường hợp tương tự. Nhớ lại dáng vẻ toàn thân đẫm mưa của anh, nhớ lại khoảnh khắc cùng anh che chung chiếc ô, nhớ lại biểu hiện định nóirồi thôi của anh khi đó, nhớ lại sức hút và kháng cự mãnh liệt đến vậygiữa tôi và anh, nhất thời, nỗi nhớ nhung trở nên vô cùng nóng rát, tôikhông nén được, liền đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-thu-3/2281094/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.