<tbody>Hồi đó, đại viện quân khu Tiểu Hạ sống, nam nhiều nữ ít, nam thì đa số từ mười tuổi trở lên, đều đang học cấp 1 hoặc cấp 2; học mẫu giáo chỉ có mỗi mình bé Nhược Phi nhà ta.
Nhược Phi hoàn toàn không có bạn chơi trong quân khu. Tuy nhà cậu TV to vật vã hơn nhà Tiểu Hạ nhưng chả hiểu sao cậu cứ hay mò sang nhà cô chơi, hễ ngồi là ngồi lì tới tối.
Cậu không thích nói chuyện, luôn ngồi lẻ loi trong góc chăm chú nhìn Tiểu Hạ cùng bạn cô chơi đùa, nhưng lại chưa bao giờ chạy ra chơi với bọn cô cả. Sau đó thường có bạn nhìn thấy Nhược Phi xong là hỏi cậu là ai. Tiểu Hạ không biết phải trả lời ra sao, còn má-mi thì lần nào cũng cười tít mắt nói: “Đây là em trai Tiểu Hạ!”
Em trai? Hai đứa nhìn khác nhau một trời một vực! Cô rõ ràng đẹp hơn nó rất rất là nhiều, làm gì có giống chị em cơ chứ?
“Mẹ! Thẩm Nhược Phi không phải là em con mà!”
“Cháu không phải là em trai gì cả!”
Lúc đầu, Tiểu Hạ cùng Nhược Phi vô cùng bất mãn, đều lớn tiếng phản bác. Lâu dần, hai đứa đều chán đấu khẩu với người lớn, nên kệ họ muốn nói gì thì nói.
Từ khi đến quân khu ở, Nhược Phi béo lên đôi chút, má hồng phúng phính, mi thanh mục tú, xinh như con gái. Nhưng mà cậu ghét nhất người khác khen cậu “xinh đẹp” hoặc nói cậu giống “con gái”. Hễ ai nói cậu “xinh xắn” là cậu liền ngoảnh mặt bỏ đi, không thèm nói chuyện.
Có lần, Tiểu Hạ cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-thi-ra-am-ap-nhu-vay/1851779/chuong-25.html