<tbody>Tiểu Hạ có một thói quen xấu đó là không nỡ quăng đồ cũ đi! Cô luôn thấy như vậy sẽ rất có lỗi với những đồ vật nhỏ bé đã bầu bạn với mình bao năm, bỏ chúng đi sẽ làm tổn thương tới chúng! Nhược Phi dự cảm thấy thế nào khi từ Quế Lâm về Tiểu Hạ cũng lại lôi về một lũ đồ nữa nên âm thầm tính toán sau này sẽ mua một căn phòng thật to để cho cô chứa mấy đồ tạp phế lù này. Cậu nhìn quanh phòng, đột nhiên đập vào mắt là cái khung ảnh cũ kĩ, lòng cậu bỗng dưng lạnh ngắt. Cậu nhớ đó là khung ảnh Uông Dương đã tặng Tiểu Hạ, không thể ngờ rằng đã nhiều năm trôi qua rồi mà cô vẫn không nỡ quăng đi.
Cô ấy rốt cuộc đang tiếc nuối cái khung ảnh cũ hay là tiếc nuối đoạn hồi ức đó vậy? Đối với cô ấy mà nói “người cũ” vĩnh viễn tốt hơn “người mới” sao?
“Phan Tiểu Hạ, từ giờ trở đi đừng để tôi phải nhìn thấy mấy cái thứ linh tinh này nữa! Hoặc là chị thu dọn hết bọn chúng, hoặc là để tôi giúp chị đem quẳng!”
“Đồ của tôi cậu dựa vào đâu mà đòi quăng?”
“Ngứa mắt!”
Nhược Phi đáp gọn lỏn rồi ra khỏi phòng. Cậu đẩy cửa phòng mình rồi thả người nằm hình chữ “đại” trên giường, mệt mỏi tự nhủ: “Thật còn khó hơn tưởng tượng nhiều…… em khiến anh thật sự vất vả đó, Phan Tiểu Hạ!”
Hai ngày sau, hai người quên luôn cuộc tranh cãi bé tí tị ti đó rồi lên đường đi du lịch. Ngồi máy bay 2 giờ đồng hồ liền, cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-thi-ra-am-ap-nhu-vay/1851778/chuong-24.html