<tbody>Khi bố mẹ hai bên chạy vội đến thì hai đứa trẻ đã xông vào cấu xé lẫn nhau. Nhược Phi giật tóc Tiểu Hạ, Tiểu Hạ cũng định giật lại nhưng tóc con trai ngắn tun tủn, giật kiểu gì cũng không được thế là quay ra bóp cổ………..
Mặt Nhược Phi đỏ gay gắt nhưng tay vẫn nắm chặt không hề buông, ánh mắt hung tàn đỏ ngầu, giống hệt sói con. Người lớn sốt sắng vội vàng tách hai đứa ra. Má-mi phát cái bốp vào mông Tiểu Hạ: “Tiểu Hạ, con làm trò gì thế? Sao lại đánh nhau với em thế hả?”
“Nó, nó nói con xấu như ma………”
Tiểu Hạ khóc nấc lên còn mọi người thì lại cười phá lên. Nước mắt giàn giụa, cô phát hiện thấy thằng nhóc Nhược Phi đang cười khẩy nhìn mình. Da nó còn trắng hơn con gái, người thì còm nhom nhưng khi cười lên thì không còn xấu như trước nữa…………
“Chị đang nghĩ gì thế?” Nhược Phi nhìn Tiểu Hạ bỗng dưng ôm bụng cười ngặt nghẽo.
“Đang nghĩ tới ngày xưa………….”
“Với em sao?”
“Đương nhiên! Còn với ai vào đây nữa?” Tiểu Hạ trợn mắt với cậu, kỳ lạ hỏi.
Nghe câu nói đó, Nhược Phi liền ngoác miệng ra cười, trông cứ như là vui lắm vậy. Cậu vỗ vỗ đầu Tiểu Hạ: “Phan Tiểu Hạ, tâm trạng đã đỡ tí nào chưa?”
“Ừm…….Đỡ nhiều rồi! Lúc buồn tôi hay ăn đồ ngọt, ăn xong sẽ cảm thấy khoan khoái hơn! Thẩm Nhược Phi! Cảm ơn cậu!”
“Đừng khách sáo. Tiểu Hạ, rốt cuộc tại sao chị lại không vui vậy? Có phải…….vì gặp lại tên đó không?”
“Ừ! Ngốc lắm đúng không?” Tiểu Hạ cười khổ: “Hắn ta nói hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-thi-ra-am-ap-nhu-vay/1851776/chuong-22.html