Trí nhớ của Tiểu Hạ rất tốt, chỉ một loáng đã nhớ ra bộ dạng vừa đỏ hỏn vừa nhăn nheo của Nhược Phi, cô liền bụm miệng cười khúc khích. Má-mi thấy vậy liền lấy đũa gõ vào đầu cô một cái. Cô bất mãn quay sang lườm má – mi rồi bắt đầu đụng bát đũa ăn ngấu nghiến, đột nhiên cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình, cô vội quay đầu lại thì bắt gặp Nhược Phi đang nhìn cô giễu cợt, vẻ mặt lại còn khinh khỉnh nứa chứ!
Năm 7 tuổi, cô cắt tóc vành để mái bằng, da trắng hồng, mắt to đen láy, nhìn dễ thương như búp bê Barbie.
Qua giáo dục không ngừng của bố mẹ, Tiểu Hạ đã biết nhìn nét mặt, lời nói để đoán tâm trạng, cũng đã biết ra ngoài đường thì phải giả vờ ngoan ngoãn, cư xử khéo léo để bố mẹ được tiếng thơm, tính hiếu thắng trước đây cũng bị cô dìm triệt để. Cô liếc thằng nhóc Nhược Phi đang khiêu khích mình một cái rồi lè lưỡi biểu thị khinh thường, còn Nhược Phi thì đột nhiên cúi đầu.
Bộ dạng lè lưỡi của cô bị dì Vương Tuệ bắt ngay tại trận, dì mỉm cười hỏi cô: “Tiểu Hạ, con bị sao thế? Sao lại lè lưỡi vậy?”
“Con, con nóng ạ”
Qua đợt nghỉ hè này, Tiểu Hạ sẽ thành học sinh tiểu học đầy quang vinh và hiển hách. Bản thân cô luôn cảm thấy mình đã trưởng thành rồi, song bây giờ lại bị dì Vương Tuệ xinh đẹp bắt gặp dáng vẻ xấu hổ muốn độn thổ của cô, cô bỗng cảm thấy thể diện của mình bị mất sạch, chẳng biết phải giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-thi-ra-am-ap-nhu-vay/1851775/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.