Lẽ ra ngay từ đầu tôi phải biết tình cảm bố dành cho mình không lớn đến thế, tài sản bố cho cũng sẽ không nhiều đến thế, lẽ ra ngay từ đầu tôi phải biết chẳng có lý do gì để dì Lý phải lặn lội lên thành phố tìm tôi để khuyên tôi nhận một tỷ của bố cả, ngay từ đầu tôi phải biết, sự thật phũ phàng hơn những gì tôi tưởng…
Con đường về nhà thực sự nặng nề, nặng đến mức thở nhẹ một cái cũng thấy đau ran cả lồng ngực, tôi nhớ về ánh mắt khinh bỉ khi hỏi tôi hôm đó “ cũng chỉ được đến thế thôi ư?”, hóa ra Duy nói đúng, tôi cũng chỉ được đến thế mà thôi, trong mắt Duy tôi là loại con gái dùng hai năm hôn nhân để nhận lại hai tỷ từ nhà Duy, tóm lại là chỉ đến thế mà thôi.
Không hiểu sao giây phút đó tôi thật sự thấy đau lòng, vừa đau lòng vừa áy náy, nhà chồng tôi giàu có nên với họ mà nói thì hai tỷ chỉ là một con số nhỏ thôi, hơn nữa tôi không nghĩ đó là cái giá mà bố mẹ chồng bỏ ra để cưới vợ cho con trai như lời dì Lý nói, có thể đó chỉ là khoản tiền đưa trước để bên nhà tôi chuẩn bị đám cưới, cũng có thể bố tôi đã dùng một cách nào đó đại loại thế để lấy được số tiền đó.
Bố mẹ chồng lại rộng rãi thoải mái nên ông bà chẳng bao giờ nhắc tới chuyện số tiền đó trước mặt tôi, thậm chí cả những lần bố tìm tới bố chồng tôi để nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-hen-truoc/2652173/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.