Nhưng mọi chuyện đâu có suông sẻ như vậy, đang yên bình bỗng một biến cố lớn lại ập đến lúc nào không ai hay biết.
Lúc này, Vân Tưởng Tưởng vẫn đang ngồi trong phòng của mình mà viết nhạc. Nhưng không hiểu sao trong lòng cô có một chút nơm nớp lo sợ. Cô liên tục đứng ngồi không yên.
" Reeng reeng reeng "
Tiếng điện thoại gọi đến khiến cho không gian căn phòng tĩnh lặng càng trở nên có chút bí ẩn. Người vừa gọi là Vương Nhạc Kiều. Cô thở phào nhẹ nhõm rồi nhấc máy nghe. Lúc ấy cô nghĩ chắc chỉ là do mình mang thai nên mới hay suy nghĩ lo lắng không đâu như vậy.
Nhưng chỉ vừa mới nghe máy được một lúc thì sắc mặt cô liền tái xanh lại. Hai bên mắt như trực trào ra nước mắt. Cô vội chạy ra khỏi phòng của mình rồi nhanh chân chạy xuống bậc thang.
Vân Tưởng Tưởng lao thật nhanh xuống không hề để ý gì ở xung quanh. Cô lỡ và chạm nhẹ vào Hoắc Như Phi, nhưng cô cũng không để ý lắm mà chạy ra khỏi nhà, vội vã lấy xe đi đâu đó.
Cô không hề biết cú chạm nhẹ vào vai Hoắc Như Phi vừa rồi đã khiến cô ta ngã xuống cầu thang. Từ trong người của Hoắc Như Phi dần trào ra một dòng máu đỏ, mọi người lo lắng sợ hãi vây quanh cô ta.
__________________________________
Bệnh viện HY.
Vân Tưởng Tưởng vội vàng hớt hải chạy vào trong. Cô không màng đến đôi chân trần đầy vết xước do và chạm dưới đất đá của mình mà chạy một mạch đến khoa cấp cứu.
Trước cửa phòng cấp cứu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396869/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.