Mày nghĩ mày còn được lựa chọn à. Đi.
Nữ người hầu kia vênh váo nhìn Vân Tưởng Tưởng sau đó kéo tay cô ra ngoài làm cho cô ngã xuống sàn.
- Cô làm gì vậy hả?
Mạc quản gia hốt hoảng chạy đến đỡ vân Tưởng Tưởng dậy.
- Đi nhanh lên, để phu nhan chờ là không hay đâu?
Người hầu kia mạnh miệng nói.
- Cô ta còn chưa vào cửa. Các người làm cho Có gia nhiều năm như vậy, đến chủ nhân mà cũng nhận bừa như vậy sao?
Mạc quản gia nhìn thẳng vào mặt nữ hầu kia mà quát. Ông không ngờ mấy người này lại có thể thay đổi thái độ nhanh như vậy. Dù sao Vân Tưởng Tưởng cũng đã về đây được nhiều năm, bọn họ dù thế nào cũng phải có chút tình cảm đối với cô chứ, thế vậy mà.
Cô người hầu kia mặc kệ những lời của Mạc quản gia nói, cô ta dùng lực thật mạnh kéo Vân Tưởng Tưởng đi. Vân Tưởng Tưởng thấy thái độ của cô hầu như vậy thì chỉ liếc nhìn Mạc quản gia mà lắc đầu một cái, ý bảo ông không cần ngăn cản.
Vân Tưởng Tưởng bị lôi xuống tầng dưới nên chân đã bị trẹo khi đi xuống các bậc thang. Nhưng dù cô có bị sao thì cô hầu kia vãn lôi cô vào căn phòng bếp.
Vào đến phòng bếp.
Vân Tưởng Tưởng bị cô hầu kia đẩy vào trong. may mà cô bám vào thành ghế nếu không đã ngã nhào xuống đất rồi. Dáng ngồi của hoắc Như Phi lúc này có vẻ cao thượng lắm, cô ta khoác chân ngồi triễm trệ trên chiếc ghế mà Cố minh Thành hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396846/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.