Nơi đây không hoan nghênh cô, mời về cho.
Vân Tưởng Tưởng lạnh lùng nói,ánh mắt có sắc lạnh nhìn Hoắc Như Phi.
- Ha, cô nghĩ cô có quyền gì đuổi tôi. Đến cái nhẫn cưới cô đeo cũng là giả thì lấy cái quyền gì mà ra uy với tôi. Ha, người nên cút là cô mới đúng đấy, Vân tiểu thư ạ.
Hoắc Như phi đứng dậy, tiến lại gần vân Tưởng Tưởng. Cô ta lấy ngón tay trỏ chọc vào vai Vân tưởng Tưởng tỏ vẻ khiêu khích.
Vân Tưởng Tưởng nghe thấy những lời mà Hoắc Như phi nói, mà cả người cô như bị sét đánh vào đây. Cảm giác cay đắng và lòng đau nhức nhối không thể tả được. Cô ta nói đúng mà, cô thì có quyền gì đâu chứ. Đến chiếc nhẫn cưới, điều để chứng minh là cô và Cố Minh Thành đã là vợ chồng cũng là giả. Vậy là suốt thời gian dài đằng đẵng ở chung với nhau chỉ có cô ảo tưởng mình đã là vợ anh ta thôi sao. Thật nực cười mà.
- Được thôi, Mạc quản gia, sắp xếp nơi ở cho cô ta đi.
Vân Tưởng Tưởng lạnh lùng nói, sắc mặt cô lúc này phờ phạc, ánh mắt đã đen kịt lại. Cô nhìn Mạc quản gia rồi lạnh lùng bước đi lên cầu thang.
- Nhưng mà, thiếu phu nhân, cô.....
Quản gia Mạc vừa kinh ngạc vừa sửng sốt. ông vẫn chưa hiểu rốt cuộc câu nói lúc nãy của Hoắc Như Phi là có ý gì chứ.
- Tôi không sao. Ông cứ chuyển cô ấy vào căn phòng nào sạch sẽ trong căn nhà này là được.
Vân Tưởng Tưởng vừa đi vừa nghiêm nghị nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396845/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.