* Cộc cộc.
- Thiếu phu nhân. Buổi tối nay, nhà chính của Cố gia tổ chức họp mặt gia đình. Thiếu gia bảo tôi đến báo cho cô một tin. ngài ấy bảo cô ở nhà đợi ngài ấy lúc 7 giờ, xong việc ngài ấy sẽ về đón cô.... Cô có cần tôi mang hộp cứu thương đến xử lý vết thương không?
Quản gia bên ngoài cửa lễ phép nói, ánh mắt ông vẫn còn đượm buồn vì lo cho vết thương vừa nãy cả cô.
- Không cần đâu. Cháu ổn, việc tối nay cháu biết rồi. Ông đi nghỉ ngơi đi ạ.
Vân Tưởng Tưởng lạnh lùng nói rồi đi lên giường đắp chăn lại.
Quản gia Mạc cũng không nói gì nhiều rồi rời đi. Ông lắc đầu thở dài " không biết cuộc hôn nhân này của hai người sẽ kéo dài bao lâu đây?".
_______________________
Buổi tối hôm đó.
Vân Tưởng Tưởng đã chọn một bộ quần áo thật kín đáo để che đi những vết sẹo trên cơ thể, cô chọn một chiếc quần Jean rồi chọn một chiếc áo dài tay, thêm một chiếc khăn quàng cổ. Người cô kín mít không một kẽ hở nào.
Vân Tưởng Tưởng đi ra ngoài cửa thì đúng lúc này Cố Minh Thành cũng đã đỗ xe ở trước cửa.
- Cô làm gì mà lâu vậy. Không biết nhanh chân lên chút sao?
Cố Minh Thành cáu gắt nói.
- Em xin lỗi.
Vân Tưởng Tưởng ngồi vào ghế ngay bên cạnh Cố Minh Thành, cô khép nép ôm lấy cái túi bên mình, ánh mắt không dám nhìn anh.
Hàn Cẩn diễm nhìn bộ dạng của cô lúc này thì có một chút ngạc nhiên rồi chỉ liếc một cái mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396834/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.