Vào đến trong sảnh lớn.
Người làm trong nhà thì bất ngờ, họ lại bắt đầu bàn tán rôm rả về chuyện gì đã xảy ra với hai người họ. Có người tách thì có người chê, có người thì lại cảm thấy đồng cảm với Vân Tưởng Tưởng.
- Anh... anh buông tay em ra...
Vân Tưởng Tưởng không chịu được cô cất tiếng nói, giọng nói có vẻ run run.
- Bây giờ mới biết mở miệng sao, ha. Tôi thật sự xem nhẹ cô quá mà.
Cố Minh Thành nhìn cô một cách đầy khinh bỉ sau đó hất tay cô thật mạnh làm cô ngã nhào xuống đất.
Nơi mà cánh tay to lớn kia của Cố Minh thành nắm trên tay cô đỡ trở nên tím tái, nhìn thật đáng sợ. Vân Tưởng Tưởng nhìn mà không dám chạm vào, cô suýt xoa nhìn vết thương trên tay.
* Cốc.
Vân Tưởng Tưởng sơ ý không phòng bị gì, cô bị Cố Minh Thành ném ngay cái chén nước vào đầu rồi kêu ra tiếng. Có lẽ là vừa xuất viện nên sức phản kháng của cô dường như không có, cô chỉ biết bất lực ngồi bệt xuống đất.
- Khá khen cho cô đấy. đúng là con đàn bà đầy thủ đoạn mà. Lúc đầu là cô dùng thủ đoạn vào đây, sau lại đi cặp kè với tên họ Vương kia, đúng là mặt dày mà.
Cố Minh Thành liếc mắt nhìn cô đầy khinh thường và đầy sự ghê tởm.
- Không...không phải như vậy. Em chỉ là...
Giọng nói của Vân Tưởng Tưởng run lên bần bật, có vẻ như cô đang rất sợ hãi.
- Miệng thì nói không phải nhưng cô vừa đi với một thằng khác đấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396833/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.