Thiếu gia, thiếu phu nhân tôi mang cháo đến cho hai người.
Tiếng quản gia Mạc đứng bên ngoài vọng vào phá tan bầu không khí màu hồng bay bổng bên trong.
- Ờ...Được, ông vào đi.
Cố Minh Thành lạnh lùng tiếp tục sắp xếp quần áo. Anh không hiểu sao lại cảm thấy hình như quản gia Mạc đến không đúng lúc thì phải.
Sau khi đặt một bát cháo gà và một suất cơm hải sản xuống bàn, quản gia Mạc đúng gọn vào một bên cánh cửa.
- Ông còn ở đây làm gì?
Cố Minh Thành nhìn ông ta đứng yên một chỗ, thắc mắc hỏi.
- Thiếu gia, Phu nhân bảo ngài phải bón cháo cho thiếu phu nhân. Bà ấy bảo tôi đứng đây giám sát quá trình nên mong thiếu gia có thể thực hiện ngay.
Quản gia Mạc đẩy chiếc mắt kính cao lên, ong mỉm cười nhìn Cố Minh thành.
Cố Minh Thành bắt đầu cảm giác khó chịu như bị điều khiển. Ánh mắt anh ta tối sầm lại.
- Không...không cần đâu. Cháu có thể ăn được mà? Ông cũng về sớm đi, ở đây cháu có thể tự lo cho mình mà?
Vân Tưởng Tưởng xua tay từ chối. Cô thúc giục quản gia Mạc mau chóng về nhà, nếu không cô sợ Cố Minh Thành và ông ấy lại cãi nhau vì chuyện này mất.
- Thiếu phu nhân, người đừng như vậy? Đây là việc ta nên làm, người đừng lúc nào cũng gánh vác một mình. Nếu đây đã là mệnh lệnh của phu nhân thì có chết ta cũng phải hoàn thành.
Quản gia Mạc kiên định nói.
- Được...được lắm.
Cố Minh Thành tiến tới cầm lấy bát cháo trên bàn.
Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/275422/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.