Cố Minh Thành phóng xe nhanh về biệt thự đang sống. Anh vừa bước vào nhà thì đã bị nghe thấy tiếng của mẹ anh ta quát lớn.
- Nghịch tử, bây giờ mới vác mặt về sao. Mày xem mày đã làm ra chuyện gì đi. Mày vì con đàn bà đê tiện đó liệu có đáng không?
Trần Thư Hà quát lớn. Bà ném cái chén nước đang uống dở xuống nền nhà ngay gần chân Cố Minh Thành.
- Đáng, cô ấy vì con mà chịu bao nhiêu khổ cực. Năm đó nếu Vân Tưởng Tưởng không bắt ép Phi Nhu ra nước ngoài bắt cô ấy sống khổ cực thì bây giờ con và cô ấy đã hạnh phúc và có con rồi.
Cố Minh Thành lớn giọng nhìn Trần Thư Hà mà phản đối kịch liệt lời bà vừa nói.
- Khổ cực, mày chỉ nghe được từ một phía mà thôi. Cô ta có cái gì mà khổ cực chứ, năm ấy Tưởng Nhi đã đưa cho cô ta.....
Trần Thư Hà đang nói thì quản gia mạc hốt hoảng ngăn bà ấy lại.
Dường như họ đang có bí mật gì đó giấu Cố Minh Thành.
- Rốt cuộc năm đó, có chuyện gì, sao mẹ không nói tiếp chứ, có cái gì hai người giấu con sao?
Cố Minh Thành nghi ngờ nhìn quản gia Mạc và mẹ anh ta.
- Nói chung, con phải đến bệnh viện chăm sóc cho Tưởng Nhi trong 2 tuần, sau đó xin lỗi con bé đàng hoàng vào cho ta.
Trần Thư Hà nhanh chóng chuyển chủ đề khác.
- Tại sao con phải chăm sóc cô ta chứ. Con còn nhiều việc ở công ty lắm.
Cố Minh Thành từ chối dứt khoát, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/275420/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.