Thời gian trôi qua rất nhanh, mới đó đã tới tháng chín, kì nghỉ hè cũng theo đó mà kết thúc.
Trường trung học của cô có quy định lớp mười hai sẽ quay lại trường sớm hơn các khối khác, để tiến hành phân ban và thi tuyển xét lớp lại từ đầu.
Vì chuyện này mà buổi tối Phương Nhật Hạ gọi điện cho Giang Vĩ nhờ anh giúp mình xem một vài bài toán khó của môn lí.
Buổi sáng trước khi đi thi, mẹ Phương hầm cho cô một bát mì bò hầm.
“Không cần quá áp lực, cứ thoải mái tinh thần vào.”
Phương Nhật Hạ không đáp lại mẹ Phương, lúc này trong đầu cô chỉ có mấy con số toán học đang nhảy múa.
Hôm nay là ngày quan trọng, bố Phương là người đưa cô đến trường, bên cạnh còn có thêm một người là Giang Vĩ.
Thiếu niên thấy cô nhìn chằm chằm vào đề cương nửa ngày cũng không di chuyển, anh thở dài cầm lấy nó từ trong tay cô.
“Đừng đọc nữa, đọc nhiều một lát nữa sẽ dễ quên.”
Phương Nhật Hạ ngơ ngác gật đầu, miệng lẩm bẩm: “Thần linh ban phước, ban tự nhiên hãy độ con!”
Mặc dù cô đã cố gặng vặn nhỏ âm lượng đến mức hết cỡ, nhưng không gian trong xe vốn yên tĩnh, lúc này cô nhỏ giọng nói như thế, từng câu từng chữ lại lọt vào tai bố Phương và Giang Vĩ vô cùng rõ ràng.
Hai người gần như là đồng thanh nói ra: “Nhất định ban phước mà.”
…
Lúc cô đi tới phòng thi, trái tim vẫn vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-cham-tre/2623618/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.