Ngày hôm sau, lúc thức dậy đầu Đường Khê hơi đau một chút, cô xoa đầu, trong đầu hiện lên cảnh tượng tối hôm qua, vội vàng vén chăn xuống giường, đi xuống phòng khách xem Tần Kiêu thế nào.
Tối hôm qua anh đi ra ngoài uống say, còn ở dưới nhà uống thêm mấy chai rồi ngủ gục trên ghế sô pha.
Đường Khê không có biện phát đem anh lên lầu ngủ, liền cầm cái chăn đắp lên cho anh, để anh ngủ ở dưới.
Khi cô đi đến góc cầu thang nhìn thấy một người đàn ông cao lớn nằm nghiêng trên sô pha, chỉ nhìn được thấy bóng lưng của anh chứ không nhìn thấy mặt, trên người đắp một cái chăn không biết từ khi nào bị anh đá ra đang nằm trên mặt đất, hình như anh vẫn còn ngủ.
Đường Khê bước đi nhẹ nhàng đến sô pha, nhặt cái chăn lên rồi phủi nhẹ vài cái.
Tuy là sàn nhà rất sạch sẽ, nhưng cô vẫn cảm thấy không ổn khi trực tiếp nhặt chăn lên đắp cho anh.
Đường Khê đắp chăn cho anh xong, liền đưa tay sờ cái trán anh có phát sốt không, thấy anh không có phát sốt liền yên tâm.
Liền quay người đi lên lầu thay quần áo tắm rửa xong, tính đi chợ mua đồ ăn.
Cô đi vào thư phòng lấy tờ giấy ghi chú, để lời nhắn cho Tần Kiêu là cô đi chợ.
Đi ngang qua phòng khách để mẫu giấy trên bàn, nhìn thấy cái chăn cô vừa đắp cho anh lại tuột xuống sắp rơi xuống đất.
Cũng không biết tối hôm qua rơi vào lúc nào, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cuong-nhiet-sau-khi-ket-hon-quan-lai/2860064/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.