Âu Dương Thiên Minh đứng dậy mở rèm cửa sổ ngắm thành phố Bắc Kinh ồn ào, náo nhiệt rồi quay lại bàn làm việc mở khóa chiếc tủ bí mật mà chỉ có mình ông biết. Trong đây chứa tất cả những vật kỉ niệm mà ngày xưa bà tặng cho ông. Hoàng Bảo Lan của ông- người con gái thời niên thiếu ông yêu rất nhiều. Lộn ngược về quá khứ, trước mắt ông bây giờ là hình ảnh của 1 người con gái trẻ tuổi đứng hóng mát ở Hồ Hoàn Kiếm. Cô gái trẻ có mái tóc bồng bềnh đen nhánh dài tới eo. Gió nhẹ thổi bay mái tóc ấy khiến ông không kìm được lòng đi đến ôm lấy cô vào lòng. Cô gái giật mình nhìn người con trai đang ôm cô nhẹ nhàng đẩy ra, giọng hờn dỗi, trách móc- Âu Dương Thiên Minh, hôm nay anh đến trễ 15 phút lận đó_ cô gái trẻ có giọng nói dịu dàng, trong trẻo ( chú ý, Bảo Lan cũng biết nói tiếng Trung vì cô đang học ngành Ngôn Ngữ)
- Bảo Lan, anh xin lỗi vì anh bận việc quá, bây giờ mới xong, em tha lỗi cho anh nha, anh có quà tặng em nè
Nói rồi chàng trai ấy mang ra 1 chiếc hộp nhỏ dài. À! Đó là 1 chiếc vòng cổ chuỗi ngọc trai thật đẹp, cô gái cười thích thú chìa cổ ra tỏ ý muốn chàng trai đeo cho. Cười nhẹ, chàng trai đeo chiếc vòng cổ cho cô gái. Với làn da trắng mịn màng, khi đeo chiếc vòng này lên cổ càng tôn lên vẻ đẹp của cô gái. Cô gái nhìn chàng trai cười vui vẻ
Chàng trai đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cua-vuong-tuan-khai/2368886/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.