Tối, sau khi ăn xong bữa cơm nó lên phòng cắm chiếc tai nghe vào Iphone 5s mà ông bà chủ tặng nó nhân ngày sinh nhật lần thứ 17 để nghe nhạc mà điện phòng không bật. Ngước nhìn lên bầu trời đầy sao tự nhiên nó cảm thấy ghen tị với Khải quá. Anh có bố, mẹ yêu thương chăm sóc còn nó thì.........Miên man trong ý nghĩ nó không biết rằng ở đằng sau có 1 người con trai đang đứng nhìn nóKhẽ chạm vào vai nó Khải cảm thấy nó có nét gì đó rất phiền muộn
Giật mình quay lại, tháo chiếc tai nghe xuống nó ngước mắt lên nhìn anh
- Thì ra là anh. Sao vào phòng tôi không gọi cửa, mất lịch sự chết đi được_ nó nhăn mặt trêu Khải
- Vậy chẳng nhẽ còn ai khác nữa sao, cơ mà cô có biết tôi gõ cửa bao nhiêu lần rồi không?_ Khải ngồi xuống cạnh nó trách móc. Anh cũng chẳng hiểu tại sao: bình thường anh rất..........nhát gái @@ mà đối với nó lại mạnh dạn ghê gớm
Ánh đèn điện đường bật sáng, chút ánh sáng le lói chiếu vào khuôn mặt của hai đứa nó. Khải chợt nhận ra trên khuôn mặt nó có vài nét ưu phiền
- Ơ vậy hả? Chắc tôi mải nghe nhạc quá a_nó ngại ngại gãi đầu
- Mải nghe nhạc hay đang nhớ Thiên Tỉ?_miệng thì nói thế thôi nhưng trong lòng anh đang nghĩ gì thì chỉ mình anh biết
Nghe thấy thế tự nhiên hai má nó ửng hồng
" Bốp"_ nó đánh vào người anh làm anh suýt ngã
- Ăn nói cẩn thận vào 1 chút, muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cua-vuong-tuan-khai/2368885/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.