Về đến phòng chăm sóc, ông nội Tiểu Viễn đã tỉnh nên đang tán gẫu với Tiểu Viễn, Trần Viễn nằm nhoài bên giường, hai con mắt sáng lấp lánh cộng thêm mái tóc vừa cắt được xoã tung ra nhìn rất giống một con sóc con. Cố An Thành vào phòng cũng không quấy rầy bọn họ, chỉ ngồi trên giường của người chăm sóc, ông nội Trần Viễn đã biết rõ đây là bạn học của cháu trai mình, là bạn bè tốt.
“Bạn bè tốt” là do bản thân Cố An Thành tự giới thiệu. Lúc đó Trần Viễn rất bất ngờ, sau đó cũng chỉ cảm thấy cực kỳ cảm động, cậu cảm ơn Cố An Thành, nếu không phải cô của Cố An Thành có cách thì sao cậu có thể biết tới một chỗ tốt như vậy, nhất là khi ông nội cậu đang thật sự có chuyển biến tốt, Trần Viễn có hỏi kích động quay đầu lại nhìn Cố An Thành: “Ông nội tỉnh rồi!”
“Ừm, tốt, nói chuyện với ông đi.” Cố An Thành vô cùng thích được nhìn đôi mắt tỏa sáng của cậu, thấy vậy trái tim anh cũng nóng lên, con mắt cũng hơi nóng, bản thân Cố An Thành cũng không biết vì sao, suy nghĩ một lúc rồi đứng lên tìm cái ghế tới ngồi ở bên cạnh giường của ông nội Tiểu Viễn: “Ông nội, ông có cảm thấy tốt hơn không?”
Ông nội đã từng phơi gió phơi nắng bên ngoài một thời gian dài, trên mặt cũng hiện lên đầy vết tích thời gian, giữa các nếp nhăn là những vệt trắng không bắt nắng, vì quá gầy hai má ông lõm xuống, trải qua mấy ngày điều dưỡng này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cua-tra-cong/3439716/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.