Suốt đoạn đường Trần Viễn đều vô thức nhìn đôi giày trên chân mình, Cố An Thành nói anh mua phải cỡ nhỏ không vừa chân nên đưa cậu đi.
Nhưng số giày của Trần Viễn và Cố An Thành không khác nhau là mấy, anh mua giày nhỏ hơn bao nhiêu đây?
Anh đi cũng vừa kia mà!
Trần Viễn lén nhìn trộm Cố An Thành, anh phát hiện ra bèn nắm chặt tay cậu mà trêu ghẹo: “Lén lén lút lút nhìn tớ làm gì đấy?”
Trần Viễn cười, ngại ngùng nói.
Mấy hôm nay cậu được ăn đúng bữa, cảm giác hoạt bát hơn nhiều, nụ cười này lộ ra núm đồng tiền bên má trái ít khi được hiện ra của cậu, đáng yêu chết đi được, trái tim Cố An Thành như bị mèo cào, nhéo nhẹ má cậu một cái: “Học được cách quậy phá rồi ha.”
Trần Viễn lớn gan trả lời: “Mặt cậu đặc thù như thế, còn không cho…”
Tâm trạng Cố An Thành quá tốt, anh thấy anh không nên oán giận khi mình không trùng sinh vào lúc mình mới lên cấp hai, ít nhất thì bây giờ Trần Viễn vẫn rất dễ dàng tin tưởng anh, nếu trùng sinh vào hồi lớp mười thì lúc đó mới gọi là gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không thưa…
May mà bây giờ Trần Viễn chỉ thấy anh là một tên ác bá có tấm lòng thiện lương.
Cố An Thành vò mái tóc của Trần Viễn mấy lần: “Lát cắt tóc xong cậu có muốn đi đâu chơi không?”
“Không muốn.” Trần Viễn mặc đồ của Cố An Thành, có hơi to một chút, Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cua-tra-cong/2829353/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.