Anh không nói gì, xách đống tài liệu đi thẳng một mạch, chỉ bỏ lại vỏn vẹn một câu thờ ơ, không cảm xúc:”Không, tôi yêu đơn phương.”
Thinh Thinh chậm rãi lê nhấc từng bước chân dọc theo dãy hành lang, mang theo một tâm trạng rối bời khó tả.
Cô không rõ vừa nãy mình làm gì, đã trả lời hắn như thế nào nữa.
****
Trong màn mưa lạnh lẽo, cô đẩy mạnh vòng tay hắn ra…
“Thinh Thinh, em sao vậy?”
Cô nói trong mơ màng, thổn thức: “Em không sao,…em muốn được yên tĩnh.”
Nghe vậy, hắn thoáng thất vọng nhưng vẫn không nói gì, im lặng đôi ba phút:” Được thôi. Lên xe đi anh chở em về.”
Suốt cả dường đi Thinh Thinh không hề nói với hắn câu nào, ánh mắt hắn khẽ liếc nhìn cô, quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt ấy, rồi lại quay sang vờ như không có gì.
Nghĩ đến đây, cô sực nhớ ra gì đó, hình như cô vừa quên mất…vội nhấc điện thoại gọi.
“Tút…Tút…Tút…..!!!”
“Sao Hạ Nam không bắt điện thoại nhỉ, lúc nãy lo mơ màng cô lại quên mất anh ấy. Cô thật là vô tâm mà, đi cũng không hề báo trước cho người ta một tiếng. Không biết anh ấy có đi tìm cô không nữa, haiZz…!!!
Nguyệt Hạ Nam không bắt máy, cô cố gọi thêm lần nữa.
“The first that you have called is not available at the moment, please try again later.”
“Cả điện thoại cũng tắt luôn, không phải là hết pin chứ,hay là giận cô không nói không rằng đã bỏ đi. Biết làm sao đây???”
Cô khẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-a-de-sau-nhe/3091787/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.