Đôi tay rắn chắc của hắn nhẹ nhàng đỡ lấy bờ vai, ôm cô vào lòng:”Thinh Thinh à, không sao cả, mình có thể bắt đầu lại mà.”
Ai đó nãy giờ đang đứng im bất động, bỗng co chặt nắm tay lại, cố ném cơn tức giận.
Thật không còn nghi ngờ gì nữa, chính hắn, chính con người này, con người đã làm Thinh Thinh nhỏ bé của anh tổn thương.
Hà Vĩ Phong? Rốt cuộc anh là người như thế nào?
Thinh Thinh bỗng lại càng lùi về sau như muốn bỏ chạy, đôi tay bất giác nắm lấy tay áo Nguyệt Hạ Nam.
Thấy vậy anh dịu dàng ôm cô vào lòng bảo:”Đừng lo, có anh ở đây rồi. Nơi đây ngộp ngạt quá, mình về thôi.”
Vừa dứt lời, đôi tay nhỏ bé của cô bất giác đã bị bàn tay ấm áp của anh nắm lại, dẫn dắt cô len lỏi khỏi dòng người đông đúc tò mò dưới sân khấu.
Đến cổng, Nguyệt Hạ Nam mới buông tay cô ra, bảo:“Em đứng đây đợi, anh đi lấy xe.”
Cô thẫn thờ đứng nép mình bên góc khuất cánh cửa.
Dòng suy nghĩ, cảm xúc đều bị đóng băng cả rồi.
Lang thang dọc theo con đường miên mang phía trước, một bước…một bước lại một bước…
Giọt nước khẽ rơi,…
“Rốt cuộc đây là mưa hay là nước mắt?”
Từng đợt gió lạnh, từng dòng nước ào ạt xô thẳng vào người cô, mệt mỏi, lạc lọng, lạnh lẽo và cô đơn…dường như không còn giọt nước mắt nào để rơi nữa. Thinh Thinh nhẹ nhàng quệt lấy giọt nước trên mặt, bất lực ngồi bệc trên một vỉa hè,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-a-de-sau-nhe/3091785/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.