Cậu bé đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô, nước mắt bất giác cũng rơi theo:”Thinh Thinh em đừng như thế. Anh nhất định sẽ trở lại, sẽ quay về kiếm em.”
Thinh Thinh mang theo tâm trạng rối bời bắt Taxi phóng như bay đến bệnh viện.
Lúc này đây, Nguyệt Hạ Nam đang nằm trên giường bệnh, nét mặt nhợt nhạt nhưng khí chất vẫn vời vợi. Thấy Thinh Thinh, Diệu Diệu nể mặt Nguyệt Hạ Nam nên cũng không nói gì thêm, cô nàng viện cớ đi mua đồ để lại hai người trong phòng bệnh.
Thinh Thinh bất giác cảm thấy ngộp ngạt, dường như không khí trong phòng đã bị rút hết một nửa. Cổ họng cô bỗng ứ nghẹn không biết nên nói gì.
Từ lúc nhìn thấy cô, đôi mắt Nguyệt Hạ Nam thoáng sáng ngời rồi bỗng sụp lại, cau mày hỏi:”Sao em lại đến đây?”
Tại sao cô đến đây ư?
Không phải vì chàng ngốc này sao,không phải vì anh ngốc nghếch ôm hết việc cô mà làm thì giờ đây thâm tâm cô sẽ không áy náy,ăn năng như vậy.
Thinh Thinh nửa muốn nổi giận, nửa lại cảm kích anh, bất giác nước mắt khẽ rơi.
Nguyệt Hạ Nam nhấc cánh tay một cách mệt mỏi, khẽ quệt nước mắt trên mi cô, gượng cười lúng túng:”Anh không sao, em..em đừng khóc.”
Thấy vậy Thinh Thinh càng áy náy:” Lần sau nếu có công việc anh cứ giao cho em, đừng một mình gánh như vậy.”
Anh lại cười, một nụ cười hư không:”Không sao!!!”
Nghe thế Thinh Thinh đột nhiên đứng bật dậy, lòng đau nhói, tức giận:”Nguyệt Hạ Nam, anh đừng như thế nữa được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-a-de-sau-nhe/3091771/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.