Lí Liên Nhi ngồi ở trong xe ngựa, cảnh vật quen thuộc lại xa lạ trước mắt không ngừng lướt qua, thời gian năm năm làm cho Bạch Lạc thành thay đổi không ít, cha mẹ khẳng định đầu cũng đã nhiều bạc…… Đều do nàng bất hiếu.
Cố nén lại nước mắt, nàng nỗ lực làm cho chính mình thoạt nhìn thật tốt, không thể lại làm cho cha mẹ vì nàng lo lắng .
Vì tình yêu mà rời nhà sau năm năm năm tháng, Đủ rồi! Đời này, nàng liền bồi ở bên người cha mẹ, bù lại sự bất hiếu của nàng.
“ Cô nương, nơi cô muốn đã đến.” nhìn tấm biển trước mắt, xa phu dừng xe lại.
“Cám ơn ngươi, đi đường vất vả .” Lí Liên Nhi xốc lên bố rèm che nhảy xuống, mở tay nải của mình ra, “Ngân lượng không có bao nhiêu, nếu còn thiếu xin thứ lỗi.”
“ Không, cô nương đưa nhiều lắm.” xa phu vui sướng gãi gãi đầu, vội vàng nói cảm tạ, chỉ chốc lát sau quay xe ngựa rời đi, vội vàng về nhà mua cho thê nhi thêm chút đồ mới.
Lí Liên Nhi xoay người mở lớn mắt trước đại môn nơi hai vòng gõ sơn vàng , ngón tay run run không thôi, chậm chạp không dám gõ cửa.
“ Cha, nương…… Liên Nhi sai rồi.”nàng nhắm chặt đại môn luyện tập.
“ Cha, nương…… Liên Nhi rất nhớ hai ngươi.” thanh âm càng ngày càng nhỏ, nàng không có dũng khí đi vào.
Đang tưởng nhớ cha mẹ trước cửa , nàng hối hận nhắm mắt lại, toàn thân khí lực giống dường như bị hút ra, thân hình nàng trở nên yếu đuối như cành cây trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-trien-nhat-nguyet/71695/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.