Đôi môi mềm mại như cánh hoa như đoán trước dừng ở trên môi Hướng Hách Nhật, làm hắn kinh ngạc là nhớ lại cảm giác khi xưa, xúc cảm gọn gàng mà chân thật như thế thật xa lạ.
Tham vọng nhìn vào đôi mắt trong suốt của nàng, cúi cùng hắn đã hiểu hắn thiếu đi điều gì……
Đau đớn kịch liệt dâng lên trong lồng ngực hắn, tạo nên thân phận Liệt Nguyệt này là hắn, nay hắn mới ý thức được chính mình tự tay đem đoạn tình cảm này chôn giấu.
Nàng thủy chung vẫn là Lí Liên Nhi ngày ấy đối với hắn đều lấy mâu quang quật cường này sao?
“ Liên Nhi……” hắn ôm chặt lấy nàng, cảm xúc đau đớn hóa thành một câu thở dài.
Nàng kinh sợ cứng đờ thân mình, “Ngươi……”
“ Thực xin lỗi……” bao nhiêu hối hận cũng chỉ có thể ngưng tụ thành này ba chữ này.
Không nghĩ tới ba chữ này lại làm cho nàng không thể khống chế được , nàng đến đây câu không muốn nghe chính là “ Thực xin lỗi “. “Vì cái gì ngươi muốn nói thực xin lỗi? Ngươi không có sai, là ta không tốt…..”
Sự thành thật của nàng không hề giấu diếm, nước mắt chua sót kia chảy dài xuống khuôn mặt Hướng Hách Nhật, nhưng hắn không có dũng khí lau đi, bởi vì hắn chưa bao giờ dám thừa nhận tình cảm này.
Nàng bối rối lau đi nước mắt, đứng lên, “Ta phải đi ”
Hướng Hách Nhật bỗng nhiên đứng dậy, đem nàng giữ lại ở trong lòng chính mình, “Đừng đi……”
Hắn hôn mái tóc dài của nàng, nội tâm cảm thấy không hiểu sao bất an, rõ ràng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-trien-nhat-nguyet/71694/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.