Cứ tưởng rằng anh ta sẽ nổi giận mà mắng cho anh một trận nhưng thật không ngờ Hải lại cất giọng an ủi:
–Buồn thật đấy, anh cũng rất buồn nhưng điều này cũng chẳng ai muốn. Sự việc dẫu sao cũng xảy ra rồi, có muốn khác đi cũng không được nữa. Chú cố gắng an ủi và động viên cho cô ấy nguôi ngoai. Cũng đừng lo quá vì bọn em vẫn còn trẻ, cơ hội còn nhiều, từ từ khỏe lại thì đẻ sau cũng được mà…
Vậy là mọi việc cũng trôi qua, kể từ hôm bị sảy thai đến giờ Trà Giang không còn tỏ ra hiền hậu và lấy lòng Nguyệt Cầm như trước nữa, thay vào đó giờ ả lại phớt tỉnh Ăng lê và quay ra nịnh nọt bà Hiền, thi thoảng còn vào bóp chân, đấm lưng và tầm quất cho bà nữa. Trong nhà này chẳng ai ưa gì Trà Giang, từ bà Nghĩa giúp việc cho đến anh Thanh lái xe và bác Phú đều không có cảm tình nhưng họ đều là người làm nên mặc dù không có thiện cảm thì cũng chỉ biết để trong lòng thôi chứ không dám nói ra. Trái lại ai cũng rất yêu quý Nguyệt Cầm, điều này thì quá rõ và ai cũng biết nên Trà Giang tức lắm, ả biết mình không được chào đón ở cái gia đình này nhưng ả không cam tâm, ả không thể để mình chịu thua hay lép vế trước Nguyệt Cầm được, chỉ có điều chưa đến lúc ả vùng lên mà thôi.
Tối hôm đó Thành Long làm việc ở công ty mãi hơn sáu giờ mới về, cả nhà vẫn chờ cơm anh. Trong bữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-thu-2/2566780/chuong-38.html