"Cậu muốn đi đâu? Không định đi học nữa sao?" Chương Hiểu nhìn Tiểu Sấu Tử đang thu dọn đồ đạc.
Tiểu Sấu Tử không ngẩng lên nhìn cậu, gật đầu: "Tớ không muốn học, tớ muốn trở về."
"Trở về làm gì?"
"Không biết. Dù sao chính là không muốn ở lại."
Tiểu Sấu Tử dọn quần áo vào trong túi, sau đó cuộn chăn màn lại.
"Tiểu Sấu Tử, tớ nghĩ tớ nhất định phải nói với cậu việc này. Tớ tuyệt đối không coi thường cậu."
Tiểu Sấu Tử đang sắp xếp đồ cứng người một cái, sau đó cố làm bộ nhẹ nhõm cười cười, "Ừ. Tương lai cậu có muốn cũng sẽ không có đâu nha."
Chương Hiểu nhìn Tiểu Sấu Tử thường ngày nói nhiều nhất, ồn ào nhất thoáng cái biến thành như vậy có chút thích ứng không kịp. "Tiểu Sấu Tử. Cậu có thể nói cho tớ biết nguyên nhân không, vì sao lại không học nữa?"
"Chính là ở không nổi nữa."
"Không phải là vì Trương Cường chứ? Ngày đó ở nhà ăn những lời kia thật ra không phải là hắn nói."
"Không phải. Là tớ chán ghét rồi."
"Con mẹ nó chứ chính là chán ghét, dựa vào cái gì tôi không nên thích cậu như vậy, khốn kiếp..." Tiểu Sấu Tử đi ra khỏi trường học, đến chỗ rẽ, giống như đứa nhỏ ngồi chồm hỗm trên mặt đất khóc lên.
Vì sao làm chuyện như vậy với hắn sau đó còn muốn phủ nhận, vì sao lại để cho hắn một mình chịu đựng loại tra tấn nội tâm này, vì sao bản thân cứ không bình thường như vậy... Tựa hồ rất nhiều rất nhiều lí do đều có thể dễ dàng đưa ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-quy-quy-gieng/230507/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.