"Lẫm Nhiên, thu dọn xong túi sách, chuẩn bị đến trường học rồi." Trong căn nhà cũ rách nát, thanh âm của nữ nhân có chút yếu ớt truyền ra, khiến cho đứa trẻ ngồi ngẩng ở trên ghế không khỏi khóa chặt cơ thể. Ông Lẫm Nhiên không hiểu, tại sao trong nhà khó khăn như vậy, mẫu thân còn phải ép mình đi học. Trong trường học đều là người nhàm chán và vô vị, họ khi dễ chính mình, xem thường mình, nếu như nói chuyện Ông Lẫm Nhiên hiện tại ghét nhất, không thể nghi ngờ là đi học.
"Mẹ, con có thể không đến trường học không?" Qua rất lâu, đứa nhỏ cuối cùng mở miệng. Vì giản lượt đi giai đoạn học trước lớp, nàng so với đứa trẻ cùng lớp nhỏ hơn hai tuổi, cộng thêm chiều cao không cao, lại để tóc cực ngắn, để nàng nhìn ra thì giống y đứa con trai.
"Con nói lung tung cái gì, chỉ có đi học sau này mới có dụng, trường học đến rồi, đi mau."
"Nga."
Lần nữa bước vào lớp học nàng chán ghét, nàng cảm thấy phòng học này đối với người khác mà nói thân thiết đối với chính mình mà nói lại vô cùng xa lạ. Nhưng hôm nay, lại có một chút khác. Ở trong lớp học nhiều thêm một người, đó là một nữ sinh vô cùng sinh đẹp. Cô mặc áo lông màu trắng sạch sẽ, quần bò đơn giản, giày màu trắng. Tóc dài màu đen của cô suôn mượt buộc thành đuôi ngựa rãi ở trên vai, nhìn đến sạch sẽ lưu loát, hoàn toàn không giống, chính mình nghèo túng.
Mỗi một ngày bị bạn học cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-tu-ta-tu-duong/2643156/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.