Cái gì mà khách hàng quan trọng rất cần thiết cho công ty, nhưng chỉ cần một cuộc điện thoại của Vương Kỳ An thì từ khi rời khỏi căn phòng ấy cũng là lúc Vương Chính Phàm một đi không trở vào nữa.1
Anh lao ra khỏi quán karaoke như một người mất đi lí trí. Vào chiếc xe sang trọng của mình, Vương Chính Phàm phóng xe nhanh nhất có thể trên làn đường đông đúc.
Lúc này anh lại kết nối điện thoại, gọi cho Vương Kỳ An hỏi thăm tình hình.
[Anh hai...Chị Hân Hân được đưa vào cấp cứu ở bệnh viện F rồi, anh đang ở đâu?]
"Anh đang ngoài đường. Em bình tĩnh đừng sợ, anh sẽ tới đó nhanh thôi."
Kết thúc cuộc gọi, Vương Chính Phàm lại đạp ga tăng tốc, chẳng mấy chốc anh đã tới bệnh viện. Vào khoa ngoại, người đàn ông ấy chạy thẳng đến phòng cấp cứu, nhìn thấy anh tới Vương Kỳ An vội vàng đứng dậy, lúc này còn có hai mẹ con của cậu bé mà Mạn Viên Hân đã bất chấp tất cả để bảo vệ đứa trẻ ấy.
"Anh hai..."
"Cô ấy thế nào rồi? Có nghiêm trọng không? Anh kêu em ở nhà lo cho cô ấy sao lại để xảy ra cớ sự này vậy hả?"
Vừa tới nơi Vương Chính Phàm đã hỏi nguyên một tràn, trong khi đó Vương Kỳ An vừa sợ bị anh mắng vì dám tự ý đưa Mạn Viên Hân ra ngoài, vừa sợ người con gái ấy xảy ra chuyện gì bất trắc nên đã bật khóc nghẹn ngào.
"Chị ấy chảy nhiều máu lắm, cả khuôn mặt đều là máu...Em...em xin lỗi..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-nguyen-y-nghiet-duyen-dut-doan/2570365/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.