Gió lùa qua khe cửa sổ, tay anh đang luồng vào ở giữa hai chân cô gái. Hành động của Vương Chính Phàm đang khiêu khích sự chịu đựng ham muốn của người phụ nữ.
Anh chỉ mới đưa đầu ngón tay chạm vào thứ dung dịch trơn ướt phía trước miệng hang mà Mạn Viên Hân đã không thể nằm yên, cộng thêm tác động bên trên đôi gò bồng đào từ bàn tay còn lại của người đàn ông mang tới khiến cô cứ uốn éo không yên.
"Anh...anh đừng trêu em nữa..."
Cô nàng lại lên tiếng xin thỏa hiệp, nhưng trên đôi môi của người đàn ông chỉ hiện ra nụ cười tà mị, rồi nói:
"Bảo bối, cho anh hôn một cái."
Lời nói mang theo nhiều ẩn ý khiến Mạn Viên Hân đang ngây ra vì không hiểu, cho đến khi cô hiểu ra thì đã quá muộn, vì đầu môi của người đàn ông bấy giờ đã chạm vào đóa hoa kiều diễm bên dưới.
"Phàm...nơi đó...anh đừng ngông cuồng thế chứ, chỗ đó đã sạch đâu?"
Mạn Viên Hân phát hoảng, không ngừng luyên thuyên, nhưng ai kia căn bản chẳng để ý. Một tay của anh cứ cố định một chân của cô, không cho Mạn Viên Hân khép lại, để anh có thể tiếp tục càn quấy bằng cách dùng lưỡi tấn công vào lớp mị thịt non mềm.
"Ưm...Vương Chính Phàm, anh...anh dừng lại đi..."
Hành động hư hỏng của người đàn ông làm ngọn lửa hưng phấn trong lòng nữ nhân dâng cao một cách nhanh chóng, cô cứ không chịu nằm yên mà ưỡn ẹo cong cả sống lưng, trong khi đó chiếc lưỡi của Vương Chính Phàm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-nguyen-y-nghiet-duyen-dut-doan/2570337/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.